THCô Thu HoàngMontessori 0–3Gửi câu hỏi

Đi học và thích nghi · 6–36 tháng

Bài viết 3

Chuẩn bị cho những ngày đầu tiên trẻ đi học

Một quá trình làm quen tôn trọng mối gắn bó và nhịp thích nghi riêng của mỗi trẻ.

# Chuẩn bị cho những ngày đầu tiên trẻ đi học

“Con có khóc không?” thường là câu hỏi đầu tiên. Nhưng phía sau câu hỏi ấy, nhiều cha mẹ đang mang theo những nỗi lo khó nói hơn: Nếu con bám mình thì mình có nên đi không? Nếu con khóc, có phải mình đã chọn sai? Mình cần tin vào điều gì trong những ngày đầu?

Không ai có thể nói trước trẻ sẽ quen lớp sau bao lâu. Và một bài viết cũng không thể quyết định thay gia đình rằng một môi trường có phù hợp hay không. Điều có thể làm là giúp cha mẹ bớt bị cuốn vào từng khoảnh khắc ở cửa lớp, để nhìn rõ hơn: trẻ đang được đón nhận thế nào, đang hồi lại ra sao, và người lớn có thể làm gì để ngày của trẻ dễ dự đoán hơn.

Đi học không phải là một bài kiểm tra xem trẻ có “dạn” hay cha mẹ có “cứng rắn” không. Với trẻ 6–36 tháng, đó là một quá trình làm quen với người lớn mới, âm thanh mới, nhịp ăn ngủ mới và một sự chia tay lặp lại mỗi ngày.

Thay câu hỏi “con có khóc không?” bằng ba điều cần quan sát

Khóc khi chia tay có thể là một phần của quá trình thích nghi. Nó không tự nói rằng trẻ không thể đi học; cũng không đủ để kết luận lớp học phù hợp hay không phù hợp. Thay vì chỉ tìm một câu trả lời có–không, gia đình có thể cùng người chăm sóc nhìn vào ba vùng sau.

1. Ở lớp, trẻ được đón nhận và hồi lại như thế nào?

Khi trẻ khóc hoặc bám người lớn, điều quan trọng là người chăm sóc đáp lại ra sao: có một người lớn hiện diện, nói với trẻ bằng cách bình tĩnh và giúp trẻ chuyển dần vào nhịp của lớp không? Sau đó, có lúc nào trẻ quan sát, chạm vào một hoạt động, ăn, nghỉ hoặc tìm đến một người lớn quen hơn không?

Mục tiêu không phải là trẻ phải vui ngay. Điều cần nhận ra là trẻ có một con đường để hồi lại trong môi trường mới hay không.

2. Ở nhà, trẻ đang nói điều gì bằng hành vi của mình?

Một số trẻ trở nên bám cha mẹ hơn, mệt hơn vào cuối ngày, muốn ăn ngủ khác đi hoặc cần nhiều thời gian yên tĩnh. Những thay đổi này cần được gia đình chú ý, nhưng không nên bị biến thành bằng chứng rằng trẻ đang “thất bại” khi đi học.

Hãy xem điều gì giúp trẻ trở về với nhịp quen thuộc: một bữa phụ, được chơi tự do, ngồi gần người lớn, đi ngủ sớm hơn hay giảm bớt một hoạt động sau giờ đón. Câu hỏi hữu ích là: hôm nay con cần gì để hồi lại? — không phải hôm nay con đã ngoan chưa?

3. Người lớn có đang chia sẻ cùng một bức tranh về trẻ không?

Cha mẹ và giáo viên không cần phải làm mọi thứ giống nhau. Nhưng trẻ sẽ dễ thích nghi hơn khi người lớn trao đổi được những điều thiết yếu: cách trẻ thường được trấn an, những chuyển tiếp đang khó, điều gì đã giúp và ngày hôm sau cần chuẩn bị gì khác.

Một cuộc trao đổi ngắn, cụ thể thường hữu ích hơn việc hỏi rất nhiều nhưng không có trọng tâm. Ví dụ: “Lúc con khóc sáng nay, điều gì giúp con dịu lại?” hoặc “Ở nhà chiều nay, chúng tôi nên giữ nhịp nào nhẹ hơn cho con?”

Trước ngày đầu: chuẩn bị ít việc, nhưng đúng việc

Giữ buổi sáng quen thuộc nhất có thể

Nếu giờ giấc ở nhà và ở lớp khác nhau, gia đình có thể điều chỉnh dần giờ thức, ăn hoặc ngủ trước ngày bắt đầu. Không cần thay đổi mọi thứ cùng lúc. Trong những ngày đầu, một buổi sáng ít vội vàng và một trình tự quen thuộc thường hữu ích hơn việc cố tạo ra một trải nghiệm thật đặc biệt.

Có thể là một chuỗi rất giản dị: thức dậy, thay đồ, ăn, cất một món cần thiết vào ba lô, đi đến lớp. Khi người lớn giữ được những bước đơn giản này, trẻ dần biết điều gì sắp đến.

Chia sẻ thông tin vừa đủ để người chăm sóc hiểu trẻ

Trước khi bắt đầu, cha mẹ có thể trao đổi trực tiếp với giáo viên hoặc người phụ trách về nhịp ăn ngủ, cách trẻ thường được trấn an, một vài từ hoặc cử chỉ quen thuộc, và các thông tin sức khỏe cần được thông báo theo quy định của nơi trẻ theo học.

Điều này không đòi hỏi cha mẹ phải kể mọi chuyện về con. Hãy chia sẻ những thông tin thực sự giúp người lớn chăm sóc trẻ trong ngày đầu. Thông tin riêng tư của trẻ nên được trao đổi trực tiếp với môi trường chăm sóc, không đưa lên biểu mẫu công khai hay mạng xã hội.

Nói với trẻ bằng điều thật và cụ thể

Với trẻ nhỏ, lời nói ngắn và đúng sự thật thường dễ hiểu hơn lời trấn an dài. Có thể nói: “Sáng nay con đến lớp. Cô sẽ ở cùng con. Sau giờ ngủ trưa, mẹ đến đón con.” Hãy chọn mốc mà gia đình thật sự giữ được.

Nếu lớp cho phép, một lần ghé thăm ngắn hoặc vài hình ảnh được nhà trường đồng ý sử dụng có thể giúp trẻ nhận ra một vài chi tiết quen thuộc. Không cần hứa “con sẽ không khóc”, cũng không nên nói rằng cha mẹ sẽ ở trong lớp nếu điều đó không nằm trong kế hoạch làm quen đã thống nhất.

Lúc chia tay: rõ ràng, nhưng không máy móc

Không có một nghi thức chia tay đúng cho mọi lớp hay mọi trẻ. Có nơi sắp xếp thời gian làm quen từng bước; có nơi cần một sự bàn giao ngắn hơn. Vì vậy, bước đầu tiên là hiểu và phối hợp với cách làm của môi trường mà trẻ sẽ đến.

Khi đã có kế hoạch chung, trẻ thường cần một lời chào có thể lặp lại: một cái ôm, một câu ngắn, một lời hẹn quay lại và sự bàn giao rõ ràng cho người đang chăm sóc. Cha mẹ không cần rời đi thật nhanh để chứng minh mình “cứng rắn”; cũng không cần quay lại nhiều lần chỉ vì lo lắng. Điều quan trọng là lời chào phải thật, nhất quán và phù hợp với kế hoạch đã thống nhất.

Không nên lén rời đi. Có thể nói: “Con đang chưa muốn mẹ đi. Cô sẽ ở cùng con. Mẹ sẽ quay lại sau giờ ngủ.” Câu nói này thừa nhận điều trẻ đang cảm thấy, giữ sự kết nối, đồng thời không hứa điều mình không thể làm.

Sau giờ đón: đừng biến buổi chiều thành cuộc kiểm tra

Sau một ngày mới mẻ, nhiều trẻ cần được kết nối và nghỉ ngơi hơn là thêm câu hỏi. Một bữa phụ, một khoảng chơi tự do, được bám người lớn, ngồi yên hoặc lặp lại một việc quen thuộc có thể là cách trẻ hồi lại.

Không cần hỏi dồn “Hôm nay con làm gì?” hay yêu cầu trẻ phải kể lại. Có thể dùng những câu ngắn: “Hôm nay con đã ở lớp.” “Con muốn ngồi với mẹ một lúc không?” “Con muốn uống nước hay xem sách?” Trẻ có thể kể bằng lời, chơi lại một tình huống, hoặc chỉ muốn ở gần người lớn hơn. Cả ba đều là những cách trẻ xử lý một trải nghiệm mới.

Nếu gia đình có thể, hãy giảm bớt một chuyển tiếp không cần thiết trong vài tuần đầu: một buổi đi chơi đông người, một lịch tối quá dày hoặc một thay đổi nếp ngủ cùng lúc. Đây không phải là “chiều theo” trẻ; đó là để người lớn không đòi hỏi quá nhiều thích nghi trong một ngày.

Khi nào một băn khoăn cần được trao đổi kỹ hơn?

Cha mẹ không cần chờ đến khi mọi người kiệt sức mới mở lời. Hãy chủ động trao đổi với nơi trẻ theo học khi:

  • Gia đình chưa hiểu trẻ được đón nhận, trấn an và hỗ trợ thế nào trong ngày.
  • Có những băn khoăn lặp lại về an toàn, ăn, ngủ, sức khỏe hoặc cách trẻ hồi lại sau lúc căng thẳng.
  • Cha mẹ và người chăm sóc đang có những cách hiểu rất khác nhau về cùng một tình huống và chưa tìm được cách phối hợp.

Nếu gia đình có lo lắng về sức khỏe, giao tiếp hay phát triển của trẻ, hoặc cảm thấy không thể giữ an toàn trong giai đoạn này, hãy gặp bác sĩ hoặc chuyên gia phù hợp. Bài viết này là gợi ý giáo dục chung; không thay thế đánh giá y khoa, tâm lý hay phát triển cá thể hóa.

Điều không cần làm

  • Không so sánh tốc độ thích nghi của con với bạn khác.
  • Không dùng đi học như hình phạt, hoặc dọa “để cô giáo xử lý”.
  • Không ép trẻ phải vui vẻ, kể chuyện hoặc thể hiện độc lập ngay.
  • Không kết luận về chất lượng của lớp chỉ từ một buổi sáng khó khăn; đồng thời cũng không bỏ qua những lo ngại lặp lại cần được trao đổi rõ.
  • Không hứa một mốc thời gian chắc chắn cho việc trẻ sẽ “quen lớp”.

Bắt đầu từ một cuộc trao đổi ngắn

Nếu gia đình đang chuẩn bị cho những ngày đầu đi học, có thể ghi lại ba điều: khoảnh khắc chia tay thường khó nhất, điều gì giúp trẻ hồi lại ở nhà và điều gia đình cần hiểu rõ hơn từ người chăm sóc. Đây là một điểm bắt đầu đủ để trao đổi với lớp hoặc với cô Thu Hoàng trong buổi định hướng. Không cần gửi ảnh hay thông tin riêng tư của trẻ trong tin nhắn đầu tiên.

Cần trao đổi từ tình huống của gia đình?

Hãy bắt đầu bằng một câu hỏi ngắn.

Cô Hoàng sẽ xem tình huống ban đầu và hẹn trao đổi phù hợp. Trong tin nhắn đầu tiên, không cần gửi ảnh hoặc thông tin riêng tư của trẻ.

Gửi câu hỏi qua Zalo